Trang

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

Bực mình

       Xuống trường phổ thông kiểm tra thực tập, cậu sinh viên bất hảo mặc bộ quần áo nhàu nát, tễ tượi, cái khăn quàng dài quấn loằng ngoằng ở cổ trông chẳng giống ai. Bực mình! Ban chỉ đạo TTSP xuống kiểm tra thực tập hỏi toàn những chuyện đâu đâu. Băn khoăn với câu hỏi, mình gọi điện hỏi khắp nơi, sự thực không hoàn toàn như vậy, cứ thấy bực mình.
       Đi ra chợ, chị hàng hoa quả nói giá cắt cổ, mình trả giá không bán, bỏ đi. Một tràng những lời độc địa thiếu văn hoá xổ ra xua đuổi. Bực mình! Sang chỗ khác, nho tươi, vừa về, mười quả như mười. Mình ưng ý lựa chừng cân rưỡi rồi không thèm mặc cả, đưa cho chị bán hàng đặt lên bàn cân. “Đi biếu hả, chị kỷ niệm thêm cho em cái túi đẹp nhé”. Vào nhà người quen hý hửng mang nho đi rửa. Mở túi ra, trời hỡi, cái gì thế này? Trước mắt mình là một túi nho thối. Thì ra trong lúc lấy tiền trả, người bán hàng đã đánh tráo túi nho. Bực mình! Chị hàng rau đon đả: “Em ăn rau đi, rau nhà chị đấy, không có thuốc đâu, nước trong lắm...”. Mình mua hai mớ về rửa, ngâm kỹ. Tối ăn xong cả nhà ôm bụng. Bực mình!
        Đi học về, cậu con trai học lớp 1 bịu xịu: “lần sau mẹ đừng bắt con tự làm nữa, cứ học thuộc câu văn của cô giáo rồi viết vào bài như các bạn mới được điểm mười. Thế bài hôm qua con được mấy? 7 điểm ạ. Nhưng con viết câu đúng cơ mà. Đây, mẹ xem đi, mẹ chẳng hiểu gì cả...Xem vở của con, 5 câu văn ngắn gọn, sạch sẽ, không mắc lỗi ngữ pháp, lỗi diễn đạt...chỉ không giống văn mẫu của cô. Bực mình!
       Buổi tối, cậu con trai loay hoay với 11 bài toán hóc búa, hết hỏi bố rồi lại hỏi mẹ. Hai vợ chồng loay hoay. Đây là toán lớp 2, dạy sao cho cái đầu non nớt vừa bước vào lớp 1 của cháu hiểu đây? Cậu con trai lại năn nỉ: Mai mẹ cho con đi học thêm đi, mẹ nhé! Thế ở lớp học thêm các bạn học gì?  Cô giáo cho các bạn làm bài mẫu, hôm sau ra đề, các bạn cứ thế chép lại, nhanh lắm. Con tự nghĩ nên làm bài lâu, cô và bạn gọi con là con rùa chậm chạp. Không biết trả lời con như thế nào. Quanh quẩn với mấy câu  hỏi và bài toán của cậu bé, thấy bực mình.
         Đứa cháu đang ôn thi đại học hỏi bài. Đề dễ thế mà cũng phải hỏi à? Nhưng cháu chẳng biết phát triển như thế nào. Thế cháu học Văn đến đâu rồi. Cháu học thuộc được 6 bài rồi. Học thuộc? Làm sao học được? Cháu ghi vào băng catxet, rồi mở ra nghe lại, nghe nhiều lần thì thuộc.Trời! Tôi mong cháu đỗ đại học, nhưng ngộ nhỡ cháu thi đỗ vào khoa Văn của tôi thì sao nhỉ??? Chả trách mấy cô câu sinh viên của tôi gọi Nguyễn Du là anh hùng giải phóng dân tộc; Tác giả củaThiên sứ” là Phạm Thị Hoài Thu; Rôbinxơn cùng sáu con chó làm chúa đảo hoàng...Không ngủ được, đầu chỉ nghĩ những chuyện không đâu. Bực mình!

Lối cũ

               Liêu xiêu màn đêm
               Liêu xiêu gió
               Liêu xiêu đường
               Nhớ cũng liêu xiêu...

               Em rẽ sang ngả nào
               Anh theo hoài không kịp
               Cồn cào cơn khát
               Tìm em trong men cay...

                Con đường này, ghế đá, hàng cây...
                Ta đã dìu nhau suốt một thời nông nổi
                Nhấp thêm một ly mới
                Cho lệ đắng tràn tim.
             
                Chếnh choáng hơi men
                Anh lại lạc về lối cũ
                Em không còn chờ nữa
                Liêu xiêu tình.

Lối xưa

Tình cờ lạc về lối xưa
Bâng khuâng nhớ thuở ta chưa là gì...

Đây quán lá, đây gốc si
Đây hàng liễu rủ đường đi lối về.
Nơi này nhẫn cỏ anh thề
Nơi này lá thắm em đề câu thơ
Nơi này riêng của ta xưa
Nơi này dệt những bài thơ cuộc đời...

Ngẩn ngơ trong gió tiếng người...
Em ơi, mình nói những lời...ngày xưa.

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2011

Khát vọng

Thư Bích viết : “Ta vẫn tưởng ngươi như bức ảnh ngày ra trường, quần Jean, áo pull đen, túi đen, tay cầm tập bản thảo: phòng túng và xê dịch, không ngờ lại thấy ngươi nhỏ bé và cam chịu đến vậy. Định ở ẩn à ? Như ta, vô danh tiểu tốt đã đành. Còn người, người đã từng tung hoành trên các báo. Trở lại Hà thành đi thôi ! Đấy mới là mảnh đất tốt để người vùng vẫy, tung cánh…”
Không, Bích ơi, Hà Nội rộng lớn và kiêu sa quá, Hà Nội không dành chỗ cho tôi.
* * *
Ngày…..
“Em đến nhà anh ăn cơm nhé. Bố mẹ muốn gặp em”. “Mấy giờ?” 11 giờ. “Em để anh đến đón hay tự đến?”. “Để em tự đến”
9 giờ. Mình quyết định đến sớm để sửa soạn bữa cùng mẹ anh. Ngập ngừng trước cửa, thoáng nghe tiếng mẹ con anh.
- Sao không bảo nó đến sớm cho mẹ thử tay nghề? Con nhà nông mà trắng bưng trắng beo như nó chắc chẳng biết làm gì.
- Mẹ khắt khe quá đấy. Mai không phải không biết làm gì.
- Thế anh định lấy nó thật à? Mẹ không đồng ý. Đẹp trai lại được học hành tử tế như anh, lấy đâu chẳng được vợ đẹp. Mang nó về nhà mà nuôi báo cô à? Đã học Sư phạm lại còn học văn như nó thì xin làm sao được việc. Mà vội gì! Bố đang lo cho anh đi Mĩ tu nghiệp đấy. Con trai cần nhất là sự nghiệp.
Có phải mẹ anh đang nói không? Không thể như vậy được. Anh bảo mẹ tốt lắm cơ mà. Mình ù té chạy.
Ngày…
Thấy bảo: “Em viết báo cũng khá, hay là đi làm báo. Thày có mấy học trò làm tổng biên tập”. “Nhưng còn ước muốn dạy thơ Đường của em. Anh ấy bảo vào làm ở công ty bố anh ấy nhưng em không thể”. “Em đã quyết tâm như vậy, thày cũng mừng. Em biết đấy, thơ Đường là tâm huyết của cả đời thày. Có được những học trò như em, thày cũng yên lòng. Nhưng còn Tuấn thì sao, em yêu nó lắm cơ mà?”. “Em không đành lòng, nhưng chẳng còn sự lựa chọn nào khác”.
* * *
“Hãy chờ đợi, một năm nữa anh sẽ về đón em”. Một năm ấy dài như thế kỷ. Tôi đã chờ đợi anh. Đã chờ đợi! Những lá thư cũng thưa dần. Mẹ anh bảo: “Nó đi Mĩ rồi. Nó mải mê sự nghiệp, cháu không đợi được đâu”. Bẽ bàng. Cô đơn. Tủi phận. Trên bàn làm việc của tôi, bông hồng vàng thỉnh thoảng cứ rực lên, u sầu, nhức nhối.
Những chuyện ấy đã qua. Thày tôi bảo: “Đừng cố hành tâm như vậy. Bất thành trên đường đời ai cũng mẫn cảm. Người sâu sắc, sâu nặng thì cột chặt, đeo đẳng và ám ảnh. Xoay sở, loay hoay mãi cũng vậy thôi. Cố mà bình tâm, em ạ”. Nghe lời thày, tôi học cách sống thanh thản. Năm năm, bù trừ những cái Được - Mất tôi lớn lên rất nhiều.
“Ngày của tuổi” tôi không chuẩn bị gì nhưng các em lại mang đến rất nhiều thứ: hoa quả, bánh ga tô, một lọ hoa hồng vàng và cả tập thư của học trò cũ. Cô trò tôi kể chuyện, bình thơ và ca hát say sưa. Đến khuya, không khí trầm xuống.
“Có điều này em cứ băn khoăn mãi: Sao cô không ở lại Hà Nội mà lại về cái tỉnh lỵ nhỏ bé này. Kiến thức của cô phải ở lại Hà Nội mới xứng”. Một học trò rụt rè hỏi “Để được dạy các em đấy thôi. Nếu ở lại Hà Nội thì làm sao cô gặp được những cô cậu học trò chu đáo này” “Nhưng cũng có lý do riêng tư nữa, phải không ạ?”. Người khác chất vấn. “Ừ. Cô không phủ nhận. Nếu đã phải lựa chọn thì lựa cách nào cũng không tránh khỏi cái được, cái mất. Cô mong các em không phải lựa chọn như cô”. “Ôi, bọn em có việc làm là tốt rồi. Quê em nghèo lắm. Mà xin việc ở đâu thì cũng phải có tiền”. Trò khác tâm sự: “Ở quê em chỉ có hai nghề: dạy học và trồng lúa. Giáo viên thừa rất nhiều, con ông nông dân đi học thày giáo rồi lại trở về làm nông dân. Em không biết rồi đây sẽ ra sao. Bọn em sắp ra trường rồi:.
Thường thì trước những tâm sự của các em, tôi chỉ biết im lặng. Mấy năm nay trường tôi tuyển sinh ồ ạt. Ngoài diện chính quy còn đào tạo thêm mấy trăm hợp đồng. Chúng tôi có thêm thu nhập còn các em thì mệt mỏi vì phải thi công chức, phải loại bỏ lẫn nhau.
Giờ thì các em đã về cả. Trước mặt tôi là chồng thư của học trò cũ. Tôi mở ra đọc. Ngoài những lời chúc tụng, thăm hỏi xã giao, tôi đọc được những tâm sự, những nỗi niềm. Một học trò trăn trở:
Một tuần em dạy mười tiết Triết, bốn tiết Văn. Dạy Triết hoá ra lại thú vị hơn dạy Văn cô ạ. Dạy văn bây giờ máy móc như máy xát gạo. Cứ đổ vào là nghiền. Em khao khát có những lúc được như cô, đứng trước học trò, say sưa nói về những gì mình tâm đắc. Bây giờ em mới hiểu vì sao trước bao nhiêu cơ hội tốt, cô lại chọn về dạy Văn ở tỉnh này…”
Em đã đi lấy chồng và sinh một cháu gái. Nhanh quá phải không cô?”. Một em khác kể: “Ở làng em thừa giáo viên: 50 người chỉ lấy có 7, mà em lại không đủ can đảm để ăn bám bố mẹ nữa. Bây giờ, thế giới đã khép lại trước mắt em. Ước mơ trở thành cô giáo tưởng như đã đạt được khi bước chân vào trường Sư phạm nay lại hoá xa vời. Em chỉ còn biết hát ru con bằng những bài thơ Tagor, Ôngha Bécghôn để mơ một ngày đứng trên bục giảng. Điều đó rồi sẽ đến phải không cô?
Bức thư cuối cùng làm tôi hết sức xúc động - bức thư của một cậu học trò.
Em đang sống cùng với lũ. Những cơn lũ miền Nam Trung Bộ thật dữ dội. Đã một tháng nay trường học đóng cửa. Em và lũ học trò lớn mải mê cứu giúp đồng bào. Một cậu học trò đã bị nước cuôn trôi. Lênh đênh trên biển nước, em chợt nhớ bài giảng của cô: “Ông già và biển cả”. Khát vọng chiến thắng đàn cá dữ, khát vọng đi tìm cái đẹp… những khát vọng đó mới đẹp làm sao. Ở đây, giữa cái đói và cái rét người ta chỉ có một ước nguyện được sống yên ổn. Em không còn nghĩ đến những điều cao siêu nữa. Những ngày đầu vào đây, quả thật em đã nản chí. Thiên nhiên khắc nghiệt, cuộc sống buồn, khác hẳn những gì thày hiệu trưởng nói trong lễ động viên thanh niên tình nguyện. Nhưng rồi em đã vượt qua tất cả. Cô biết vì sao không? Em nhớ lại những bài giảng của cô và em thấy ở em còn thiếu một ngọn lửa, ngọn lửa của lòng nhiệt tình và nhiệt tâm…”.
Cuối thư em viết:
Em không dám nói đến tình yêu vì em chưa bao giờ có nó cả. Có thể đó là mùi hoa sửa mỗi độ thu tàn hay mùi hoa hồng vàng trên bàn làm việc của cô cứ rực lên nhức nhối. Nhưng tình yêu chắc không giản đơn như một bài hát. Em đã đọc trộm thư anh Tuấn viết cho cô và em cảm nhận được điều đó. Trong thư anh Tuấn viết về khát vọng xây những cây cầu vượt thác, vượt đèo, vượt biển để nối những bờ vui. Lúc ấy, em thấy mình nhỏ bé và tầm thường quá. Chỉ  anh Tuấn với khát vọng đẹp đẽ của anh mới xứng với cô. Nghĩ lại những chuyện đó, em thấy mình thật ngốc nghếch. Ai lại đi so sánh các khát vọng với nhau bao giờ. Ở đây, mùa đông thật lạnh lẽo. Rừng xào xạc hát bài ca muôn thuở, bài hát về người con gái đã đánh cắp trái tim chàng trai mà không cho chàng biết”.
Một buổi tối thật dễ chịu. Tôi bước ra khỏi phòng. Ngoài kia, gió Sông Hồng thổi vào rười rượi. Từng đụn mây trắng đang ùn lên đổ về phương Bắc. Mặt trời sắp lên. Tôi nghĩ đến Tuấn và những cây cầu kỳ vĩ của anh. Ở nơi những cây cầu chắc không có chỗ cho tình yêu của tôi. Hãy cứ lên cao đừng dừng lại và cũng đừng bao giờ nhìn xuống đất, anh sẽ ngã đấy. Còn tôi, chính tại cái tỉnh lỵ nhỏ bé này tôi cũng đã tìm được chỗ dựa vững chắc cho những đam mê của mình. Tôi sẽ không cô đơn. Trên con đường tôi đi đã có những bạn đồng hành.


Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2011

Bài thơ số 27

                                    Tôi đang đi dạo trên con đường cỏ xanh
                                    bỗng nghe có tiếng hỏi sau lưng:
                                   “Này, anh có biết tôi không?”
                                    Tôi quay lại nhìn cô ta rồi nói:
                                  “Tôi không sao nhớ được tên nàng”.
                                    Nàng nói: “Tôi là nỗi buồn lớn đầu tiên
                                    anh đã gặp khi anh còn trẻ”.
                                    Đôi mắt nàng trông như buổi bình minh
                                    mà không khí vẫn còn sương đọng.
                                   Tôi đứng lặng giờ lâu rồi mới nói:
                                   “Nàng đã bỏ rơi cả gánh lệ rồi chăng?”
                                   Nàng mỉnh cười nhưng vẫn làm thinh.
                                   Tôi cảm thấy những giọt lệ của nàng
                                   đã có đủ thời gian
                                   để học ngôn ngữ của nụ cười mới mẻ.
                                  Nàng thầm thì
                                 “Đã có lần anh nói
                                  anh sẽ yêu quý trọn đời
                                  tiếng than thở của anh”
                                  Tôi xấu hổ trả lời: “Vâng, có,
                                  nhưng năm tháng trôi qua
                                  và tôi đã quên rồi”
                                  Rồi tôi nắm tay nàng, và nói:
                                “Nhưng nàng đã đổi thay nhiều”
                                 Nàng nói: “cái gì đã từng là sầu muộn
                                 thì nay trở thành yên vui”.
          Khi đọc đến bài thơ này, tôi đã dừng lại rất lâu và thầm thán phục thiên tài bất hủ Rabinđranath Tagor. Với Tagor, dường như tất cả đều có thể trở thành thơ. Một đôi mắt boăn khoăn buồn, một nụ cười, một niềm vui, sự im lặng hay chút thoáng giật mình... cũng gợi lên trong lòng nhà thơ bao cảm xúc. Bài thơ số 27 (Người thoáng hiện) đã kể lại một trong những niềm xúc cảm đó.
            Bài thơ được mở đầu bằng một không gian đẹp đẽ, thoáng trong: con đường cỏ xanh, và nhân vật trữ tình đang một mình dạo chơi trên con đường đó. Tâm hồn anh chắc hẳn cũng rất thư thái, yên vui. Chính lúc này, một cuộc gặp gỡ thú vị đã diễn ra:
                        Bỗng nghe có tiếng gọi sau lưng
                        “Này anh có biết tôi không?”
                        Tôi quay lại, nhìn cô ta rồi nói:
                        “Tôi không sao nhớ được tên nàng”
            Một cuộc gặp gỡ hết sức bình thường và một sự lãng quên hết sức thường tình. Trong cuộc đời, ai đã chẳng một lần bất chợt quên tên, quên mặt một người thân thích. Sự việc sẽ chẳng có gì đáng bàn nếu chúng ta không đọc tiếp những câu thơ sau:
                        Nàng nói: “Tôi là nỗi buồn lớn đầu tiên
                        anh đã gặp khi anh còn trẻ”
            Hoá ra, nhân vật thứ hai mà chúng ta được biết đến trong bài thơ là một nỗi buồn, một nỗi buồn có giọng nói, có tên gọi, có hình hài. Thật thú vị biết bao! Câu thơ xoá nhoà ranh giới giữa thực và ảo, chuyển không gian thực thành không gian tâm tưởng. Và trên cái nền của không gian đó, nhà thơ làm hiện rõ dáng vẻ của nỗi buồn:            
                        Đôi mắt nàng trông như buổi bình minh
                       mà không khí vẫn còn sương đọng.
            Hình ảnh so sánh: “Buổi bình minh” thường gợi cho chúng ta ấn tượng về cái đẹp, sự tươi mới và trong trẻo, với gió nhẹ, cây lá tươi non, nắng mới lên... Cảnh vật ấy lại càng đẹp hơn trong màn sương lung linh huyền ảo. Mắt Nàng như vậy đó, vừa trong trẻo như buổi bình minh, lại vùa u buồn như một làn sương đọng. Nói mắt là để nói con người. Tago vốn rất tiết kiệm câu chữ. Ông thường không tả ngoại hình mà thiên về miêu tả nội tâm. Và đôi mắt chính là một phương thức, một công cụ để nhà thơ miêu tả, khắc hoạ cái bề trong, cái bề sâu của nhân vật.
            Từ điểm nhìn đôi mắt, nhà thơ dắt dẫn người đọc đi sâu khám phá thế giới nội tâm của Nàng- nỗi buồn.
                        Tôi đứng lặng giờ lâu rồi mới nói:
                        “ Nàng đã bỏ rơi cả gánh lệ rồi chăng?”
                        Nàng mỉm cười nhưng vẫn làm thinh.
                        Tôi cảm thấy những giọt lệ của nàng
                        Đã có đủ thời gian
                        để học ngôn ngữ của nụ cười mới mẻ.
            Chỉ qua một vài từ ngữ: gánh lệ, giọt lệ, nhà thơ đủ để cho người đọc cảm nhận và hình dung ra nỗi buồn trong quá khứ của Tôi. Đó có thể là nỗi buồn vì sự ra đi của người tình: “Em đã bỏ anh và theo đuổi con đường của em”(46- NLV); có thể là sự chia xa của người thân hay những vấp ngã trong cuộc đời... Song, phơi bày nguyên nhân của nỗi buồn không phải là mục đích của Tago. Điều mà nhà thơ muốn người đọc khám phá là diễn biến của nỗi buồn đó qua thời gian như thế nào.
            Đoạn thơ diễn ra dưới hình thức một màn đối thoại ngắn. Ở đó chỉ có lời hỏi của Tôi, còn lời đáp, là nụ cười và sự im lặng của Nàng. Trong thơ Tago, ta bắt gặp rất nhiều những sự im lặng, cảnh im lặng, giây phút im lặng, người im lặng... Im lặng cũng là một thứ ngôn ngữ, là đỉnh cao của âm thanh. Im lặng thường biểu hiện nhiều trạng thái nội tâm như buồn, giận, khổ đau hoặc suy tư, nghĩ ngợi. Im lặng có lúc là thái độ phản ứng bất bình, có lúc biểu thị thái độ đồng tình không nói ra. Trong bài thơ này, im lặng chính là sự đồng tình. Bởi vậy, dù Nàng không nói ra, nhưng Tôi vẫn cảm nhận được câu trả lời của Nàng, cảm nhận được sự đổi thay của Nàng. Gánh lệ ngày xưa, qua năm tháng nay chỉ còn là giọt lệ, và giọt lệ đó cũng biết nói ngôn ngữ của nụ cười mới mẻ. Ở đây có sự xuyên thấm giữa Tôi và Nàng. Nàng trả lời bằng sự đồng điệu với tâm hồn Tôi, và Tôi cảm nhận được Nàng qua ngôn ngữ đầy sâu xa và ẩn ý của sự im lặng. Với cách diễn đạt này, nhà thơ đã khéo léo chuyển đối thoại bằng lời giữa hai chủ thể nói thành đối thoại tâm linh. Và như vậy, nhân vật Nàng không nên hiểu là một người nào đó rất cụ thể và tách rời Tôi. Nàng tực chất là một bộ phận, một khía cạnh của con người Tôi, là sự nhập vai của Tôi. Nói khác đi, nhân vật trữ tình xưng Tôi đã tự phân thân để đối thoại với chính mình, lý giải và nắm bắt chính con người mình. Đọc đoạn thơ cuối cùng trong bài, ta sẽ hiểu rõ hơn điều đó.
                        Nàng thầm thì
                        “Đã có lần anh nói
                         Anh sẽ yêu quý trọn đời
                         tiếng than thở của anh”
                        Tôi xấu hổ trả lời: “Vâng, có,
                        nhưng năm tháng trôi qua và tôi đã quên rồi”
                       Rồi tôi nắm tay nàng, và nói:
                     “ Nhưng nàng đã đổi thay nhiều”
                       Nàng nói: “Cái gì đã từng là sầu muộn
                       thì nay trở thành yên vui”
            Đoạn thơ mở ra hai chiều của thời gian: thời gian quá khứ gắn với lời hứa của Tôi và thời gian hiện tại gắn với lời thú tội của Tôi. Trong khoảng thời gian đó đồng thời diễn ra diễn biến tâm trạng của hai nhân vật Tôi và Nàng. Tôi hứa sẽ chung thuỷ với Nàng- nỗi buồn của Tôi, rồi quên mất lời hứa; và cuối cùng xấu hổ về sự thất hứa của mình. Còn Nàng cũng đổi thay nhiều, đã đổi giọt lệ ngày xưa thành nụ cười mới mẻ. Hai tâm trạng nhưng thực chất là của một con người, là tâm lý và sự biểu hiện diễn biến tâm lý của nhân vật trữ tình. Diễn biến tâm lý đó được thể hiện dưới hình thức đối thoại giữa người hỏi và người đáp như một màn kịch nói. Trong màn kịch đó, triết nhân Tago đã dùng đối thoại để lý giải một khái niệm, một vấn đề. Màn kịch trong bài thơ số 27 đã đến hồi kết thúc. Ý nghĩa tư tưởng của toàn bộ vở kịch được đúc kết trong một câu nói giàu ý nghĩa triết lý: “Cái gì đã từng là sầu muộn thì nay trở thành yên vui”.
            Thơ Tago là như vậy. Trong khổ đau, nghèo nàn và chết chóc, tiếng thơ Tago vẫn đem đến cho ta niềm lạc quan, tin tưởng. Tư tưởng này xuyên suốt trong các sáng tác của nhà thơ. Ở bài thơ số 18- Vượt biển, ông viết:
                        Tôi biết rằng cuộc đời này
                        dù không chín rộ trong tình yêu
                        cũng không phải đã mất đi tất cả.
            Sự khổ đau, mất mắt trong cuộc đời và trong tình yêu là điều không tránh khỏi. Nhưng, nỗi đau trong thơ tình Tago làm cho con người cao cả, dũng cảm và hào hiệp thêm. Đã có lần, Tago nói đau khổ cũng đẹp như một vòng hoa. Đó là đặc trưng tư duy mỹ học của người Ấn Độ. Họ cho rằng cái chết cũng đẹp như sự sống, chết là bất tử. Vì vậy, họ vừa trân trọng niềm vui, vừa trân trọng cả nỗi đau:
                        “Thật anh dũng thay
                        khi dám ôm ấp nỗi buồn đau và quyết định không cần ai an ủi”
            Trân trong nỗi đau, nhưng không bao giờ Tago khuyên con người ôm ấp mãi nỗi buồn đau của mình. Cũng trong bài thơ 46- NLV, ông viết:
                        “Tình của ta ơi
                        Các ngươi hằng biết rằng chúng ta không trường cửu
                        thế thì khôn ngoan gì mà đập vỡ trái tim mình
                        vì một con người đã mang trái tim của họ đi xa?
                       Bởi thời gian ngắn ngủi”.
            Và nhà thơ khuyên mọi người biết “lau khô dòng lệ. Và đổi thay điệu hát của mình”.
            Tôi đọc được tất cả những điều đó trong bài thơ số 27 của Tago. Dưới hình thức đối thoại với nỗi buồn, nhà thơ đi sâu phân tích tâm linh, vừa tự vấn lương tâm mình, lại vừa lý giải, biện hộ cho mình, để cuối cùng khẳng định một chân lý: phải biết biến cái sầu muộn thành niềm vui để sống có ý nghĩa hơn!


 

Kỷ niệm 150 năm ngày sinh R. Tagor

80 nam truoc, thi hao Tagore den Sai Gon
(7/5/1861-7/5/2011)
         Rabinđranath Tagor sinh ngày 7/5/1861. Trong nền văn hoá Ấn Độ, thiên tài R. Tagor lan toả khắp mọi phía như ánh sáng mặt trời. Tagor - ấy là huyền thoại hoá thân vào một người. Và nói như I Êrenbua, Tagor là một con người kỳ lạ, thể hiện toàn bộ năng lực sáng tạo của Ấn độ, cái năng lực đã bị đứt đoạn một thời gian dài trước khi Tagor xuất hiện.
        Tagor là tác giả của khoảng 2000 ca khúc được  ưa chuộng. Quốc ca Ấn Độ do chính ông biên soạn. Quốc ca Bangladesh cũng là sáng tác của Tagor. Ở Ấn Độ, ông vẫn được coi là nhà soạn nhạc đã sáng tác nên những ca khúc vĩ đại.
        Vào độ tuổi 70, Tagor còn bước vào con đường sáng tạo mới: Hội hoạ. Ông vẽ gần 3000 bức tranh làm kinh ngạc thế giới. Từ những năm 1930, các cuộc triển lãm tranh Tagor, khởi đầu từ Luân đôn đến Berlin , sang New-York và Matxcơva tạo nên một cuộc diễu hành huyền ảo làm mọi người sửng sốt trước một tài năng lớn về hội hoạ mới xuất hiện. Tài năng đó đã mang vào hội hoạ một nhịp điệu độc đáo, bất ngờ, một sự “tự do vô hạn trong cách thể hiện và sự thử nghiệm táo bạo”.
         Trong lĩnh vực văn học, Tagor đã để lại một gia tài vô cùng quý giá: 52 tập thơ, 42 vở kịch, 12 bộ tiểu thuyết, hàng trăm truyện ngắn, bút ký, luận văn, diễn văn, thư tín... Trong kho báu đó, có nhiều viên ngọc sáng lấp lánh ánh hào quang và tên tuổi của ông. Tập Thơ Dâng do ông sáng tác và dịch từ tiếng Bengan ra tiếng Anh được giải thưởng Nôben văn học năm 1913 không chỉ là niềm tự hào của nhân dân Ấn độ mà còn của cả châu Á. Thơ Dâng trở thành kỳ công thứ hai của Ấn Độ kể từ khi có Kaliđasa đến nay. Từ đó, tên tuổi Tagor lừng danh thế giới. Nhân dân Ấn Độ tôn ông là bậc thánh sư vĩ đại. Nhân dân Trung Quốc gọi ông là “Mặt trời chói lọi Ấn Độ
       Ngày 17/8/1941, Tago kết thúc cuộc đời mình như kết thúc một bản hợp tấu hùng hồn và vĩ đại, bản hợp tấu mang ý chí và nghị lực của một thiên tài lớn lao.
        Nhân ngày sinh nhật lần thứ 150 của Tagor, trân trọng giới thiệu với bạn yêu thơ một số bài thơ tiêu biểu trong tập thơ “Người làm vườn”:
         + Bài 11
            Em thế nào thì cứ thế mà đến;
            Chớ có loay hoay sửa soạn áo quần
            Nếu tóc em tết rồi đã bị sổ ra,
            nếu đường ngôi chưa thẳng,
            nếu những dải áo lót của em còn lỏng
            thì cũng đừng e ngại em ơi.
            Em thế nào thì cứ thế mà đến;
            Chớ có loay hoay sửa soạn áo quần.

           Em hãy đến bước nhanh trên cỏ
           Nếu vòng chân em có tụt xuống bởi sương đêm,
           Nếu những chuỗi đạc trên chân em lơi lỏng
           Nếu những viên ngọc trong dây rơi xuống
           Thì cũng đừng lo ngại, em ơi
           Em hãy đến, bước nhanh trên cỏ.

           Em thấy chăng mây phủ kín bầu trời?
           Từ xa, ở phía bờ sông những đàn sếu bay đi
           Và những trận gió lạnh bay vào bãi vắng
           Đàn gia súc lo âu đang chạy về chuồng trong xóm.
           Em thấy chăng mây phủ kín bầu trời?
           Em uổng công thắp ngọn đèn thay áo
           Nó lay lắt và tắt đi vì gió thổi.
           Nào ai biết mi mắt em sẽ không bị muội đèn hoen ố?
           Bởi mắt em còn đen hơn cả mây mù.
           Em uổng công thắp ngọn đèn thay áo
           Nó tắt ngay thôi.

          Em thế nào thì cứ thế mà đến
          Chớ có loay hoay sửa soạn áo quần
          Nếu vòng hoa chưa kịp tết xong
          Thì có ai để ý;
          Nếu dây chuyền chưa khoá chặt
          Thì cứ mặc nó em ơi.

          Đã muộn rồi
          Bầu trời nặng trĩu mây đen
          Em thế nào thì cứ thế mà đến
          Chớ có loay hoay sửa soạn áo quần
+ Bài 31
          Trái tim anh như con chim đang sống cảnh hoang vu
          Đã tìm được nơi mắt em khung trời của nó
          Mắt em là cái nôi của buổi sáng, là vương quốc của trời sao
          Tiếng hát của anh đã lạc xuống chiều sâu của đôi mắt ấy
          Hãy để anh bay lượn
          Trên khung trời này, rộng rãi cô đơn
          Hãy để anh xuyên thẳng tầng mây
          Và tung cánh bay lên trong ánh mặt trời.
+ Bài 39
          Cả buổi sáng anh thử tết một vòng hoa
          Nhưng hoa cứ chuồi đi và rơi mất
          Em ngồi đó nhìn anh quan sát
          Qua khoé mắt tò mò nhưng kín đáo của em
          Em hãy hỏi đôi mắt thẫm đen láu lỉnh
          Thử xem lỗi ấy về ai?
         
          Anh thử hát lên một bài nhưng vô ích
          Một nụ cười che giấu đang run rẩy trên môi em
          Hãy hỏi nó xem vì sao anh thất bại
          Hãy để cặp môi chúm chím của em nói một lời thề
          Làm sao tiếng nói của anh lạc vào trong im lặng
          như con ong say lạc vào trong đoá hoa sen.
          Đã chiều rồi, cũng là lúc những cánh hoa khép lại
          Hãy cho anh ngồi xuống bên em
          Và hãy để môi anh làm công việc của nó
          Trong lặng im và trong ánh sao mờ.
+ Bài....
      Khi tôi đến một mình trong đêm nơi người yêu hò hẹn, chim không hót, gió ngừng thổi, nhà của bên đường đứng lặng im
      Khi tôi ngồi ngoài ban công đợi chờ những bước chân chàng tới. Gió trên cây không rì rào, nước dưới sông im lặng im lặng như thanh gươm gối đầu người lính trong lúc ngủ say. Chỉ có áo quần tôi mặc sột soạt bên chân khiến tôi giật mình
      Khi chàng đến bên tôi ngồi cạnh, khi toàn thân tôi run rẩy, gió thổi, đèn tắt, hàng cây che mờ những ánh sao đêm, chỉ có trái tim tôi đập hồi hộp, tôi không tìm cách nào ngăn cản được.
+ Bài 46
Em đã bỏ anh và theo đuổi con đường của em
Anh nghĩ rằng anh sẽ chết khổ vì em
Và sẽ đặt hình ảnh cô đơn của em
Vào tim anh bọc trong những câu hát bằng vàng.
Nhưng than ôi số phận hẩm hiu
Và thời gian ngắn ngủi.

Tuổi trẻ mỗi năm một tàn
Ngày xuân không bền bỉ,
Những đoá hoa mảnh mai cũng dễ dàng rơi rụng
Và kẻ khôn ngoan vẫn bảo anh rằng
Cuộc đời chỉ là giọt sương trên chiếc lá sen.
Anh có nên bỏ qua tất cả những điều này
Để ngóng theo con người đã quay lưng lại với anh chăng?
Thực là khờ dại và điên rồ
Bởi thời gian ngắn ngủi.

Hỡi những đêm mưa của ta
Hãy đến đây với những bàn chân rộn rịp
Hỡi mùa thu vàng rực
Hãy cười đi
Hỡi tháng Tư chây lười, trễ nải
Hãy đến đây,
rải những chiếc hôn ra khắp mọi nơi
Em hãy đến,
          Và em, em nữa chứ?
Tình của ta ơi,
Các ngươi hằng biết chúng ta không trường cửu.
Thế thì khôn ngoan gì mà đập vỡ trái tim mình
Vì một con người đã mang trái tim của họ đi xa?
Bởi thòi gian ngắn ngủi.

Thực thú vị thay
Khi ngồi trầm ngâm trong một góc
Và viết nên thành điệu thành vần
Rằng em là tất cả cõi đời anh.
Thực anh dũng thay
Khi dám ôm ấp nỗi buồn đau
Và quyết định không càn ai an ủi.
Nhưng một khuôn mặt thập thò qua khung cửa
Và ngẩng lên nhìn tận mặt anh.
Anh chỉ biết lau khô dàng lệ
Và đổi thay điệu hát của mình
Bởi thời gian ngắn ngủi.
                                     

Thứ Hai, 11 tháng 4, 2011

Mùa xuân chín

               Buổi sớm nay thức dậy
               Chín đầy nhà hương hoa
               Vườn cây nở đầy lá
               Chùng chình xuân bước qua.

                                 Trong vắt bầu trời xa
                                 Thơm tho  màu nắng mới
                                 Chín đầy vườn hoa trái
                                 Chín đầy vườn tiếng chim

                                                Dịu dàng áo trắng tinh
                                                Chín hồng đôi má trẻ
                                                Sao đáng yêu đến thế
                                                Chín đọng đầy thơ tôi.