Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Nghệ thuật sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nghệ thuật sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 30 tháng 11, 2011

Thành thật trong nhạy bén

         Ông vua Một mắt bảo các hoạ sĩ vẽ chân dung cho ông. Người hoạ sĩ thứ nhất, vì muốn được lòng vua nên đã không vẽ chân dung ông ta một mắt mà còn vẽ hai con mắt rực sáng long lanh rất có thần. Quốc vương cho rằng hoạ sĩ chế nhạo mình, nên giết ông ta. Hoạ sĩ thứ hai vẽ chân dung Quốc vương đúng y như thật chỉ một con mắt, ông ta nghĩ: lần này chắc chắn không có việc gì rồi. Nhưng Quốc vương vừa nhìn thấy dáng vẻ thô lỗ của mình, xấu hổ quá hoá ra giận dữ, giết luôn người hoạ sĩ. Người hoạ sĩ thứ ba ý tứ đặc biệt, vẽ Quốc vương trong tư thế đi săn, xem ra dường như vua đang nheo mắt chuẩn bị bắn thú vật. Một con nhắm, một con mở, hoạ sĩ đã tinh xảo kỳ diệu, che được khuyết tật của Quốc vương, và còn làm nổi bật uy quyền của Quốc vương rất đúng cách. Quốc vương rất vui, trọng thưởng cho hoạ sĩ.


      Hoạ sĩ thứ nhất vì muốn thế lợi nên thất bại, hoạ sĩ thứ hai trung thực quá cũng thất bại, hoạ sĩ thứ ba là người thông minh, anh ta đã thành công. Đối với hạng người thế lợi tiểu nhân có ai mà không cảm thấy khó chịu? Người có thân phận, có địa vị cũng không phải là ngoại lệ. Thực ra có lúc họ cũng có thể làm cho người ta vui. Vì vui, sự xấu xí của họ lại bị coi thường. Nhưng nịnh hót là một thứ sai sử tuy nhỏ nhoi nhưng ảnh hưởng rất mạnh, làm không khéo tức thì tai hoạ giáng xuống đầu, ví như người hoạ sĩ thứ nhất vậy.
         Những người không thể sống trong những lời giả dối nhưng cũng không thể sống trong sự chân thật cứng nhắc, như vậy, bạn sẽ cảm thấy sự bưng bít ngột ngạt, sẽ cảm thấy bị đè nén và nặng nề. Thành thật có thể dùng để làm người nhưng không nhất định dùng để đối đãi với tất cả sự việc. Giấy thông hành giúp cho chúng ta có thể xông pha vào vực sâu hố thẳm có lẽ là như vậy. Trong nhạy bén có chút thành thật, trong thành thật có chút nghệ thuật, không cao không thấp, sâu cạn tự biết lấy.
(Posted by: Hoa Tranh on: March 4, 2010)

Thứ Năm, 8 tháng 9, 2011

Những bài học cuộc sống

            1. Chiều nay tôi và một vài đồng nghiệp đang ngồi ở khoa thì em MN đến mời cưới. Em đứng giữa cô bạn đồng nghiệp và thầy chủ nhiệm khoa nên lấy giấy mời thầy và cô bạn tôi trước. Một cái lắc đầu và một cử chỉ mách bảo rất khéo của cô bạn khiến MN dừng tay lại, em lấy giấy mời mời tôi trước. Tôi còn trẻ, không phải bậc cha chú như thầy chủ nhiệm khoa nên thường không để ý lắm đến những chuyện lễ nghi này. Nay thấy cử chỉ của bạn làm tôi rất bất ngờ. Bạn chỉ kém tôi một tuổi, về cấp bậc cũng chỉ sau chút xíu vậy mà đã rất khéo léo trong xử sự. Tôi tự thấy mình phải học tập bạn ở điểm này.
           2. Một lần ngồi trên xe taxi, tôi thao thao kể với người thân của mình về việc ngày Tết thuê được taxi rẻ, người lái xe tốt bụng nên vợ chồng tôi mừng tuổi cho anh. Nói là mừng tuổi nhưng khi kể lại tôi lại bảo "cho nó"(Người lái xe ít tuổi hơn tôi). Nghe tôi nói vậy chồng tôi xị mặt gắt với tôi. Cử chỉ ấy làm tôi rất ấm ức. Mãi về sau anh  mới nói khẽ: "em chẳng để ý gì cả, gọi người tài xế đó là nó không sợ Bác lái xe phật lòng hay sao?". Mọi sự ấm ức của tôi tan biến. Cảm ơn người chồng đã cho tôi bài học về cách ứng xử.
           3. Hồi mới vào nghề tôi thường có cái nhìn thiển cận, vẫn tưởng có nghề cao quý và nghề thấp hèn. Một lần, vào hàng rửa xe, cử chỉ của hai cha con người thợ rửa xe làm tôi xúc động. Chuyện là sau khi nhận xe từ tôi, bác thợ rửa xe đưa tôi tờ báo và kéo ghế bảo tôi ngồi đợi. Tôi không đọc báo mà chăm chú nhìn hai cha con người thợ rửa xe, tôi muốn tìm hiểu vì sao quán rửa xe nhỏ bé này lại được nhiều người tuyên truyền cho nhau đến vậy. Xe tôi đi trời mưa nên bẩn. Hai cha con thì thầm to nhỏ bàn cách rửa cho sạch. " Cha luồn cây cọ vào chỗ này để con xả nước nhẹ./ Chỗ này phải dầu rửa mới sạch. / Không được, đất bám sâu quá, để con xịt nước từ dưới lên...".Sau khi xe được rửa sạch, xì khô, bác lái xe nổ thử máy và phát hiện phanh xe của tôi hơi sâu. "Con gái đi phanh sâu không an toàn, cháu chờ bác chút xíu". Vừa nói, người thợ vừa nhanh nhẹn lấy đồ nghề ra sửa xe giúp tôi. Tôi nhận lấy xe với một tấm lòng cảm phục và biết ơn sâu sắc đối với cha con người thợ tốt bụng. Bừng sáng trong tôi là suy nghĩ mới mẻ: Không có công việc nào thấp hèn cả, điều quan trọng là  người ta có biết làm cho nó trở nên cao quý hay không!
            4. Còn nhớ hôm trước bạn tôi cũng kể một câu chuyện tương tự:
           Chuyến đi thực tế Miền Trung cuối năm 2010, chúng tôi có ghé qua Quảng Bình, dừng chân tại Đèo Ngang, để xem phong cảnh "nay đà khác xưa"... Giữa bạt ngàn rừng núi, thưa thớt không người qua lại, có một bà lão gầy yếu và một cháu nhỏ cầm chiếc nón rách để xin chút bố thí của người qua đường..
            Lên xe, tôi nói với chị bạn đi cùng:
            - May quá chị ạ, em có 10.000 lẻ  để cho bà lão.
            - Ừ, chị cũng vừa biếu cụ 20.000.
            Tôi giật mình vì hai chữ "biếu cụ".         
   Đó là một trong những kỉ niệm tôi nhớ nhất chuyến đi và có lẽ tôi sẽ mang theo  mình suốt cả cuộc đời!