Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

Tôi đi bộ

      Tôi đi bộ.  Bầu trời buổi sáng trong sáng diệu kỳ! Hàng cây bên đường đua nở những lộc non mơn mởn. Dưới chân tôi nở đầy hoa. Hoa giấy tím dịu dàng, hoa gạo đỏ thắm còn ướt hơi sương. Có mùi hương nào dịu nhẹ quá! Không phải hoa chanh hoa bưởi ở vườn bà. Cũng không phải mùi hoa sữa. A, kia rồi, mấy cây nhãn đang trổ hoa chuẩn bị cho một mùa hè đầy quả ngọt. Trên cành cây, chim chóc đang đồng ca bản nhạc gọi ngày. Ông mặt trời chưa thức dậy nhưng phía Đông đã hửng sáng. Bầu trời như một mâm bạc khổng lồ.
     Tôi đi bộ. Hàng phố vẫn còn đóng cửa. Không có tiếng nhạc inh tai từ các quán Karaoke. Không có mùi nấu nướng từ các quán ăn ven đường. Không có tiếng chửi thề, đốt vía của mấy chị bán hàng. Không có bụi... Một ngày mới bắt đầu với những con người thân thiện, nồng hậu. Bác nông dân chở rau và hoa ra thành phố. Rất nhiều bạn đồng hành đang đị bộ cùng tôi. Ở phía bờ hồ, những cặp trung niên đang dìu nhau trong điệu Tănggô. Đám nam thanh nữ tú sôi nổi, khỏe khoắn trong bài Aerobic. Lũ  trẻ chơi nhảy dây, đá cầu. Ông già, bà già tập Yoga... Cuộc sống đẹp hơn với những con người khỏe khoắn, lành mạnh!
       Tôi đi bộ. Bao ý nghĩ mới mẻ diễn ra trong đầu. Tôi nghĩ về những điều giản dị diễn ra trong cuộc sống quanh tôi. Tôi nghĩ cả những điều lớn lao, những dự định. Một ngày mới bắt đầu. Ngày mới của tôi sẽ không có những buồn phiền, khó chịu. Bên cạnh tôi, người bạn đời đang mỉm cười. Chắc chàng cũng đang nghĩ về những điều mới mẻ và tốt đẹp.
 

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

Bực mình

       Xuống trường phổ thông kiểm tra thực tập, cậu sinh viên bất hảo mặc bộ quần áo nhàu nát, tễ tượi, cái khăn quàng dài quấn loằng ngoằng ở cổ trông chẳng giống ai. Bực mình! Ban chỉ đạo TTSP xuống kiểm tra thực tập hỏi toàn những chuyện đâu đâu. Băn khoăn với câu hỏi, mình gọi điện hỏi khắp nơi, sự thực không hoàn toàn như vậy, cứ thấy bực mình.
       Đi ra chợ, chị hàng hoa quả nói giá cắt cổ, mình trả giá không bán, bỏ đi. Một tràng những lời độc địa thiếu văn hoá xổ ra xua đuổi. Bực mình! Sang chỗ khác, nho tươi, vừa về, mười quả như mười. Mình ưng ý lựa chừng cân rưỡi rồi không thèm mặc cả, đưa cho chị bán hàng đặt lên bàn cân. “Đi biếu hả, chị kỷ niệm thêm cho em cái túi đẹp nhé”. Vào nhà người quen hý hửng mang nho đi rửa. Mở túi ra, trời hỡi, cái gì thế này? Trước mắt mình là một túi nho thối. Thì ra trong lúc lấy tiền trả, người bán hàng đã đánh tráo túi nho. Bực mình! Chị hàng rau đon đả: “Em ăn rau đi, rau nhà chị đấy, không có thuốc đâu, nước trong lắm...”. Mình mua hai mớ về rửa, ngâm kỹ. Tối ăn xong cả nhà ôm bụng. Bực mình!
        Đi học về, cậu con trai học lớp 1 bịu xịu: “lần sau mẹ đừng bắt con tự làm nữa, cứ học thuộc câu văn của cô giáo rồi viết vào bài như các bạn mới được điểm mười. Thế bài hôm qua con được mấy? 7 điểm ạ. Nhưng con viết câu đúng cơ mà. Đây, mẹ xem đi, mẹ chẳng hiểu gì cả...Xem vở của con, 5 câu văn ngắn gọn, sạch sẽ, không mắc lỗi ngữ pháp, lỗi diễn đạt...chỉ không giống văn mẫu của cô. Bực mình!
       Buổi tối, cậu con trai loay hoay với 11 bài toán hóc búa, hết hỏi bố rồi lại hỏi mẹ. Hai vợ chồng loay hoay. Đây là toán lớp 2, dạy sao cho cái đầu non nớt vừa bước vào lớp 1 của cháu hiểu đây? Cậu con trai lại năn nỉ: Mai mẹ cho con đi học thêm đi, mẹ nhé! Thế ở lớp học thêm các bạn học gì?  Cô giáo cho các bạn làm bài mẫu, hôm sau ra đề, các bạn cứ thế chép lại, nhanh lắm. Con tự nghĩ nên làm bài lâu, cô và bạn gọi con là con rùa chậm chạp. Không biết trả lời con như thế nào. Quanh quẩn với mấy câu  hỏi và bài toán của cậu bé, thấy bực mình.
         Đứa cháu đang ôn thi đại học hỏi bài. Đề dễ thế mà cũng phải hỏi à? Nhưng cháu chẳng biết phát triển như thế nào. Thế cháu học Văn đến đâu rồi. Cháu học thuộc được 6 bài rồi. Học thuộc? Làm sao học được? Cháu ghi vào băng catxet, rồi mở ra nghe lại, nghe nhiều lần thì thuộc.Trời! Tôi mong cháu đỗ đại học, nhưng ngộ nhỡ cháu thi đỗ vào khoa Văn của tôi thì sao nhỉ??? Chả trách mấy cô câu sinh viên của tôi gọi Nguyễn Du là anh hùng giải phóng dân tộc; Tác giả củaThiên sứ” là Phạm Thị Hoài Thu; Rôbinxơn cùng sáu con chó làm chúa đảo hoàng...Không ngủ được, đầu chỉ nghĩ những chuyện không đâu. Bực mình!