Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Sáng tác. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sáng tác. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 22 tháng 3, 2012

Ngày xuân nhớ nhà thơ Nguyễn Bính

Tại nhà tưởng niệm Nguyễn Bính tháng 3/2012


Cảo thơm lần giở trước đèn
Đọc câu thơ cũ bên thềm gió đưa

Nhớ người trồng cải ngày xưa [1]
Nhớ người hôm sớm mong chờ bướm sang[2]
Nhớ người mơ giấc mộng vàng [3]
“Võng anh đi trước kiệu nàng theo sau”
Thương người tỉnh giấc chiêm bao [4]
Tương tư[5] không ngủ[6] trông sao[7] một mình[8]
Đề thơ trên mảnh quạt vàng[9]
Qua nhà[10] chẳng dám, nhỡ nhàng[11] tình duyên
Rượu xuân[12] một chén nhấp thêm
Một trời quan tái[13], và em uống cùng. ..

Đọc thơ thương đến lạ lùng
Bên chung trà ấm khóc cùng cố nhân
Bây giờ vạn nẻo tình xuân
Chỉ anh cô quạnh một mình mà thôi[14].




[1]  Bài Hết bướm vàng
[2] Người hàng xóm
[3] Giấc mơ anh lái đò
[4] Tỉnh giấc chiêm bao
[5] Tương tư
[6] Không ngủ
[7] Trông sao
[8] Một mình
[9] Đề thơ trên mảnh quạt vàng
[10] Qua nhà
[11] Nhỡ nhàng
[12] Rượu xuân
[13] Một trời quan tái
[14] Ý thơ bài Nhạc xuân

Thứ Ba, 20 tháng 3, 2012

Con ốm

                   Ngủ đi nào ngủ con ngoan
                   Sao tiếng thở con khó nhọc
                   Bao nhiêu cánh cò cánh vạc
                   Đã theo mẹ vào lời ca

                   Sao con cứ thở hắt ra
                   Sao cứ nhìn mẹ không chớp
                   Người con nóng như lửa đốt
                   Mà đêm cứ dài mãi ra

                   Thương con mẹ giận chiều qua
                   Mắng con chán ăn lười học
                   Cái roi bữa chiều ba vọt
                   Giờ đau thắt lòng mẹ cha.

Được ốm


             Bao năm về làm vợ anh
                Hôm nay được ngày em ốm
                Nhìn mình luống ca luống cuống
                Lau nhà cơm nước mà thương.
                             (Bao năm về làm vợ anh
                             Em đã thêm nhiều chức mới
                             Cô dâu ngày nào thơ dại
                             Giờ  đây thay mẹ quản gia
                             Rồi anh lên chức làm cha
                             Em- mẹ của hai đứa trẻ
                            Chăm ăn, lo cho con khỏe
                             Em thành cô giáo mến yêu
                             Rồi khi con ốm, mình đau
                            Em lại biến thành bác sĩ
                             Một mình bao nhiêu chức thế
                            Làm sao ốm được cho đành).
                Bao năm về làm vợ anh
                Bây giờ con mình đã lớn
                Thì em thử làm người ốm
                Để được chăm sóc...được yêu
                                (Hai con quấn quýt sớm chiều
                                Đưa vai mẹ đây con bóp
                               Cún em thì xin múa hát
                               Mẹ cười cho khỏi cái đau
                               Bố mình đã sẵn cơm rau
                               Mời mẹ dậy ăn cho nóng
                                Rồi pha trà, rồi lấy thuốc...
                                Bệnh nào mà chẳng sớm qua)
                Bao năm về làm vợ anh
                Bây giờ một lần được ốm
                Nằm nghe ngôi nhà thân thuộc
               Thấy ngàn tiếng nói yêu thương.

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2011

Chị lao công

Leng keng. Leng keng. Leng keng. 5h30 chiều.
 Hôm nào tôi cũng cố đợi xe rác đến rồi mới đi làm, vậy nên, hôm nào tôi và chị cũng gặp nhau.
“Chào chị, hôm nay nhiều rác quá chị nhỉ”. “Ừ, vào cuối tuần rác thường nhiều hơn”. “Chị cầm lấy ít giấy vụn và lon bia này, hôm nay em dọn nhà”. “Cảm ơn em!, à, hôm qua gặp tụi nhỏ nhà em ở rạp hát, trông các cháu giống bố quá”. “Chị cũng tới rạp hát à?”- tôi không giấu nổi ngạc nhiên, chợt nhớ đã vài lần gặp chị đưa con đi chơi công viên, bờ hồ, đi pícníc...  “ Ừ, thỉnh thoảng rỗi rãi, vợ chồng mình cũng cho các cháu đi xem phim, xem ca nhạc”. “Nhưng vé ở đó rất đắt, chị có giấy mời à?” “Làm gì có, mình thường nhờ mua vé gốc, khu vực C, giá cũng phải chăng”...
Leng keng. Leng keng. Leng keng. 5h30 chiều.
“Chào chị!” “Ừ, chào em. Phóng sự rác của em hôm qua hay đấy”. “Chị cũng xem chương trình ạ?”. “Chương trình địa phương mình không bỏ buổi nào. Phóng sự của em có ưu điểm là thâm nhập thực tế khá tốt, song hình như vẫn còn thiếu một cái gì đó”. “Thiếu cái gì cơ” – tôi tỏ vẻ không hài lòng, thoáng trong đầu là ý nghĩ: chị thì biết gì mà bình luận về báo chí. “Đó là giải pháp cho vấn đề rác thải”- Chị vẫn bình thản, dứt khoát- Nhưng phần cuối em đã nói giải pháp rồi mà: “mỗi người tự thức tỉnh, đó là giải pháp!”. Chị không nói gì, chào tôi và tiếp tục công việc của mình.
          Leng keng. Leng keng. Leng keng. 5h40 chiều.
          Tôi tỏ vẻ bực bội, hôm nay có buổi  truyền hình trực tiếp do tôi phụ trách. “Chào anh, sao hôm nay muộn thế, chị lao công mọi khi đâu rồi?”. “Đi lĩnh phần thưởng rồi!”. “Phần thưởng cơ ạ, chắc cơ quan biểu dương chiến sĩ thi đua à anh?”. “Không, giải thưởng quan trọng lắm, nghe đâu còn truyền hình trực tiếp” . “Truyền hình trực tiếp?”- tôi hơi chột dạ- nhưng chắc anh ta khôi hài thôi, tối nay chúng tôi phát sóng trực tiếp lễ trao giải “Giải thưởng khoa học về môi trường cơ mà”.
          7h30. Sân khấu trang hoàng lộng lẫy. Tôi bước ra với vai trò MC.  Sau thủ tục giới thiệu, tôi được thay mặt ban tổ chức mở phong bì công bố giải thưởng. Cả sân khấu lặng đi vì bất ngờ: Giải đặc biệt năm nay không thuộc về một nhà khoa học nào cả mà thuộc về một nữ công nhân quét rác. Tôi còn bất ngờ hơn khi người bước ra sân khấu nhận giải là chị. Điều đặc biệt nữa là chị đã làm ra sản phẩm từ chính những chiếc lon bia lượm được khi thu gom rác. Nhìn chị, tự dung tôi cảm thấy ngượng về những suy nghĩ và cách nhìn trước đây của mình.
          Leng keng. Leng keng. Leng keng. 5h30 chiều.
          Chị vẫn đẩy xe rác như mọi khi, nhưng chiếc xe không còn nặng nữa. Dọc hai bên phố đã mọc lên những chiếc thùng rác thông minh - sản phẩm đặc biệt vì môi trường của chị. Những đứa trẻ, trong đó có con tôi rất thích  những chiếc thùng rác biết nói này. Chúng hồ hởi làm theo lời nhắc nhở của những chiếc thùng rác.
          Bây giờ tôi đã hiểu vì sao chị nói bài phóng sự của tôi chưa có phần kết. Chính chị đã viết tiếp phần kết cho tôi một cách đầy đủ và ý nghĩa nhất.

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2011

Có anh bên đời

Hồ Vị Xuyên đêm nao vào thu
Đường Nguyễn Du, bờ hồ, hương hoa sữa...
Đâu gốc si già có câu thơ viết dở
Theo anh về, vần thơ cũng bỏ quên.

Hồ Vị Xuyên vẫn dịu ngọt hàng đêm
Hoa sữa vẫn thơm lối mình dạo bước
Lời anh bên tai vẫn dịu dàng như thuở trước
Vần thơ năm nào lại thức dậy trong em.

Hãy giữ lại giây phút này nghe anh
Đứng cạnh bên nhau cùng mùa thu, hoa sữa
Để em đổi vần cho bài thơ năm cũ
Có anh bên đời, thơ cũng khác xưa...

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

Phù sa

      Tôi là phóng viên của một toà báo có tiếng. Công việc bề bộn nên chẳng mấy khi tôi được về thăm nhà. Mỗi lần nghĩ đến quê hương lòng tôi lại quặn thắt, vừa nhớ thương, vừa như mắc nợ. Biết được tâm sự của tôi, trưởng phòng bảo:
      - Muốn về quê hả? cho phép nghỉ 10 ngày nhé ! Hay là làm phóng viên thường trú ở địa phương đi. Mảng nông thôn ngày nay còn thiếu nhiều bài lắm.
       Vui như mở cờ trong bụng, tôi cảm ơn xếp rồi khăn gói lên đường. Quê tôi nằm ở vùng hạ lưu sông Hồng, bốn bề là nước nên có tên gọi rất đặc trưng: Giao Thủy. Ở mảnh đất đầu sóng ngọn gió, mưa nắng thất thường này cuộc sống vô cùng khó khăn. Tôi về quê đúng lúc quê tôi vừa xảy ra một trận lốc quét. Hàng trăm nóc nhà bị tốc mái. Hoa màu, cây trái bị đánh tơi tả. Nhìn cảnh quê sau trận lốc, tôi chép miệng :
       - Thế là đi toi hàng trăm héc ta hoa màu. Làng ta rồi cũng phải nghĩ đến một cái nghề nào đó, hoặc dời đi một nơi khác mà làm ăn, chứ không vào hoa màu thì…
       Ông tôi vừa vun lại mấy luống rau, vừa thủng thẳng:
     - Làm người nông dân mà không bám vào đồng đất thì chỉ có bỏ đi thôi con ạ. Nơi này tuy đầu sóng ngọn gió nhưng đất giàu phù sa. Đất còn phù sa, thì còn sống được. Mà có phải ai lên thành phố cũng sung sướng được cả đâu. Làng ta ối tấm gương tày đình ra đấy.
*  * *
     Vừa sáng sớm, mẹ tôi đã gói gém ít gạo, quả trứng, mớ rau, đội mưa ra khỏi nhà. Biết tôi ngạc nhiên, ông tôi bảo:
     - Mang cho cái Hạnh đấy. Tội nghiệp con bé, ốm đau chẳng có người chăm sóc.
      Cái Hạnh cùng trạc tuổi với tôi nhưng trông già dặn hơn. Mồ côi cha mẹ nó tần tảo nuôi em ăn học. Mấy năm liền hoa trái thất thu, nó phải bỏ làng lên Hà Nội kiếm việc lấy tiền cho em học đại học. Năm ngoái em nó đã tốt nghiệp loại ưu. Cả làng ai cũng mừng cho chị em nhà nó. Nhưng “phúc bất trùng lai”, đầu năm nay người ta mang trả về làng một con bé Hạnh chỉ còn da bọc xương và tóc thì rụng gần hết. Nhìn cảnh ấy người thì thương cảm, người thì xét nét “Nó bị lao cột sống đấy!” “Không, bị u não”, người khác nói. Kẻ ác khẩu thì bảo: “Ôi dào, bị Sida đấy mà”. Giọng buồn rười rượi thằng Hùng em con Hạnh thưa “Chị cháu muốn sống những ngày cuối cùng thật thanh thản ở quê nhà, hàng ngày nhìn các bà các cô trồng rau đi chợ”.
      Ai cũng bảo Hạnh chỉ sống được vài ngày nhưng không ngờ vẫn còn cầm cự được tới ngày hôm nay. Số tiền ít ỏi dành giụm được đã dốc hết vào mấy bệnh viện trên Hà Nội, chị em nó phải trông cậy vào bà con hàng xóm. Không biết vì tấm lòng của bà con hàng xóm hàng ngày rau cháu thăm nuôi nó, hay vì khát khao muốn được tận hưởng hết cái trong lành dịu mát ở quê hương mà sức chịu đựng của nó lại dẻo dai đến vậy.
* * *
     Chưa đầy một giờ mẹ tôi đã trở về, mắt đỏ hoe “Nó đi rồi”. Bây giờ mẹ phải lên uỷ ban báo cáo. Bên ấy mọi người cũng đã đến đông đủ. Con sang xem có giúp được gì không?”.
Cả làng tôi đưa Hạnh trong cảnh hoang tàn đổ nát sau trận lốc. Đam ma không kèn trống nhưng mắt ai cũng ứa lệ.
      Đặt bó hoa lên nấm mồ lạnh lẽo, tôi đã không cầm được nước mắt. Sống ở thành phố, kẻ có công ăn việc làm ổn định như tôi cũng phải xoay sở đủ kiểu mới trụ được. Huống chi Hạnh phải làm việc bằng hai. Năm năm ở Hà Nội nó đã vắt kiệt sức mình cho người thành thị để rồi trở về quê bằng một thân xác không hồn. Tôi nhớ đến cái Tý, cái Hoa đi làm ăn ở mạn Trung Quốc mãi chẳng thấy về. Cái Tâm chắc đang heo hắt bên Đài Loan với anh chồng thọt chân…
      Vác máy ảnh tôi theo ông và thằng Tú ra đầm vớt rau câu. Mặt trời đang lên, tôi hy vọng sẽ chụp được những bức ảnh thật đẹp và lãng mạn về cảnh và người quê tôi.
    - Nhanh nhanh lên, cô nhà báo của ông. Cháu cứ ở nhà dăm bữa nửa tháng thì còn khối chuyện để mà viết. Kia cũng là cả một câu chuyện ly kỳ đấy.
    Theo tay ông chỉ tôi gặp một ngôi nhà lá nằm chông chênh ghếch mình vào sườn đê. Có lẽ vì nó quá sơ sài nên cơn lốc hôm trước bỏ qua. Đó là nhà ông Hoà, một gia đình gồm hai vợ chồng và bốn đứa con.
Một buổi sáng mùa hè oi ả, vợ chồng ông Hoà cắm ruộng cắm nhà dắt díu nhau ra thành phố. “Phải đổi đời thôi, sống mãi ở cái đất này cực lắm. Lại còn tương lai của bốn cái tàu há mồm kia nữa chứ”. Trong bữa rượu chia tay làng xóm, ông Hoà đã cao giọng nói như vậy. Ông còn bảo: “Tôi đi trước mở đường, mai kia phát đạt sẽ về kéo các anh các chú lên ta cùng lập hội”. Ngoài sân, các bà các cô cũng đang túm tụm nghe bà Hoà kể chuyện làm ăn. “Nhà cháu đã lên khảo sát rồi, dễ làm ăn lắm cơ. Chỉ cần để cái xe ở ngã ba, vài ba mươi phút sau đã có mươi ngàn bỏ túi. Nhà cháu bảo cháu ở nhà cơm nước, chỉ mình anh ấy lo cũng đủ…”.
     Chẳng biết xoay sở thế nào mà lên thành phố chưa được hai năm ông Hoà đã mua được đất, dựng được nhà. Không ít người trong làng cũng theo ông ra thành phố kiếm sống. Các bà các cô thì mượn gương đó để trì chiết chồng con. Chỉ có các cụ là không đồng tình: “Bán gì thì bán cũng phải giữ lấy cái nóc nhà mà thờ cúng tổ tiên chứ. Cái ngữ ấy rồi cũng chẳng thọ. Cóc chết ba năm lại quay đầu về núi cho mà xem”.
Mà chưa đầu ba năm gia đình ông Hoà quay về thật. Mảnh đất ông luôn tự hào mua được rẻ ấy nằm trong quy hoạch xây dựng đường cao tốc. Thế là trắng tay. Lại thêm khoản đền bù tai nạn giao thông nữa. Ông cay đắng trở về. Mộng làm giàu tan thành mây khói.
      Ngày ông trở về không ít kẻ cười, người chê. Song dân làng tôi vốn rộng bụng, họ nói đấy rồi quên ngay. Người cây tre, kẻ bó rạ, họ vui vẻ giúp vợ chồng ông dựng tạm một nóc nhà. Đất quê tôi mỗi năm sông Hồng lại bồi thêm một bãi mới nên chẳng mấy khó khăn, nhà ông cũng có một mảnh đất để trồng cấy.
Mặt trời đã lên cao. Nắng chan hoà. Gió biển lồng lộng mang theo cái mặn mòi của muối và mùi hương ngai ngái của cây sú, cây vẹt bị sóng đánh dập. Ngoài xa đàn chim có tới hàng nghìn con đang sải cánh bay về phía Cồn Lu, Cồn Ngạn. Tôi giơ máy định chụp thì ông tôi chặn lại:
      - Xa quá không thu được đâu. Để mai ông bảo các chú biên phòng dẫn cháu ra tận nơi, tha hồ mà chụp. Bây giờ ông cháu ta phải về thôi. Buổi chiều có trận bóng đá hay lắm đấy.
       Chưa về tới làng tôi đã nghe thấy tiếng chào hỏi đon đả:
      - Ông bà đi lấy rau về rồi cơ ạ. Sao hôm nay ông lấy ít thế?
      - Lấy mớ rau về đãi cô nhà báo đây mà.
     Tôi cười ngượng nghịu.
     - Các cô, các chị hôm nay không đi chợ Bến ạ?
     - Vâng, hôm nay đi chợ nhà. Vừa nói chị vừa chỉ vào cái làn đầy vừa thịt, vừa đậu, vừa bún. Ông xã nhà tôi bảo: “Có lãi trăm lãi nghìn gì thì hôm nay cũng nghỉ để cổ vũ trong đội tuyển bóng đá Việt Nam . Người ta còn bỏ ra cả tiền triệu sang Thái Lan cổ vũ, mình nghỉ một buổi có thấm vào đâu”. Thôi tôi phải về kẻo các ông ấy mong. Hôm nay cánh buôn hến tụ tập cả ở nhà tôi.
     - Đấy cháu thấy không, bà con quê ta dù cuộc sống có vất vả đến mấy cũng không bao giờ mất đi cái tự nhiên, hồn hậu, chân tình. Sau này cháu đi đâu, làm gì, viết gì cũng không bao giờ được quên điều đó.
* * *
        Kỳ nghỉ của tôi có 10 ngày nhưng là một kỳ nghỉ đầy đủ, trọn vẹn nhất. Mấy năm nay tôi cứ mải mê chạy theo cơn lốc của những công việc, sự kiện. Chỗ này con giết mẹ, chỗ kia kẻ thất tình đâm chết người yêu. Rồi bọn buôn ma tuý phải ra hầu toà. Một loạt các công ty, nhà máy, xí nghệip thành lập rồi lại phá sản… Cứ vậy, hàng ngày, hàng giờ tôi đuổi theo nhịp sống gấp gáp của thành phố mà không biết ở quê tôi, cuộc sống vẫn tiếp diễn với những đổi thay và mất mát. Cũng giống như con sông Hồng quê tôi ngàn năm vẫn chảy mang theo bao phù sa hồi đắp cho đồng bằng ngày thêm màu mỡ. Quê tôi vùng hạ lưu chẳng bao giờ hết phù sa. Ông nội tôi bảo sắp tới Nhà nước sẽ đầu tư phát triển vùng này thành cánh đồng hoa và rau sạch xuất khẩu, bà con sẽ không phải thồ rau đi đổi gạo nữa. Đất phù sa quê tôi sẽ là gạo là vàng.
       Tôi nhắm mắt lại và hình dung cảnh quê tôi năm năm, mười năm nữa. Trước mắt tôi là một khoảng trời xanh của những luống rau được trồng theo quy trình hiện đại. Bao bọc quanh cánh đồng rau và bao quanh làng là muôn ngàn hoa rực rỡ. Và quê tôi sẽ trù phú. Ông tôi luôn nói đúng: có niềm tin và ý chí quyết tâm thì ở đâu con người cũng đứng vững được.
                                                                                               (Bài đã đăng trên báo GD&TĐ)

Khúc biến tấu giao mùa

          1.  Tháng Ba
               Mộc miên khai nụ
               Mùa xuân gọi hè

                              2.  Heo may
                                   Heo may
                                   Mùa thu trong mùa hạ

                                             3.   Sương giăng ngõ nhỏ
                                                   Lối thu về
                                                   Rùng mình chớm đông

                                                            4.  Dịu dàng áo mỏng
                                                                 Gió xuân về
                                                                 Đông sắp qua


Khúc đêm

Đêm.
Khi vũ trụ chuyển mình
Trong khoảnh khắc từ ngày này sang ngày khác
Tôi lắng nghe.

Tôi lắng nghe
tiếng gió lùa qua kẽ lá
tiếng côn trùng đặc tựa trà sen
tiếng chẳng chuộc than hoài trong đêm
vợ chồng ếch kêu ồm ộp...

Tôi lắng nghe
tiếng thở dài nẫu ruột
của bác nông dân xe rau ra thành phố,
của lũ trẻ lang thang cơ nhỡ
khắc khoải đợi một tiếng còi tàu,
tiếng hẹn hò xã giao
của khách làng chơi với người kỹ nữ,
tiếng rên rỉ dưới gầm cầu
của những kiếp người không tên...

Tôi lắng nghe đêm
Tôi gặp những ai không ngủ.
Và khi vũ trụ sập cửa,
Tôi biết đêm không bình yên.

Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011

Phải sống

Sao lại bỏ em hả anh? Tháng trước tụi mình còn quấn quýt bên nhau cơ mà. Người ta bảo: “Đừng chụp ảnh đôi, gở lắm”. Nhưng bọn mình cứ chụp. Những ảnh này chụp ở chùa Thầy, Bình doạ: “Đôi nào đi chùa Thầy về cũng đều tan rã cả”. Em cãi. Thế mà bây giờ nó lại đúng. Chẳng nhẽ Phật cũng biết ghen hả anh?
Anh mang thiếp cưới đến. Chẳng phải đám cưới anh đâu, anh nhỉ. Anh đùa em đấy tôi ! Em xé đi nhé ! Xé này… Xé hết này…
Sao mày cứ lảm nhãm một mình vậy? Xé hết ảnh rồi à? Thôi cũng được. Mai này, hay là mày về quê nghỉ một thời gian cho thư thả.
- Về quê ư? Về làm gì cái mảnh đất buồn như trấu cắn. Chẳng phải mày và tao đã vất vả lắm mới ở lại đây được hay sao? Ừ, nhưng mày cứ mua vé cho tao đi. Tao cũng muốn gặp ngoại lần cuối. Rồi sẽ đi…
Tôi rúc đầu vào ngực ngoại thút thít khóc. Ngoại khẽ lắc đầu, gỡ tóc cho tôi và cố dỗ dành. Phải bé lại và sà vào lòng ngoại, cọ má vào làn da nhăn nheo của ngoại, mới thấy hết cái yêu thương, trìu mến. Cảm giác dịu vợi đi rất nhiều. Tôi ở lại. Năm ngày, mười ngày… Ngoại kể cho nghe biết bao nhiêu chuyện.
Ngày xưa…
1. Chuyện ông Ước
Người ta hay gọi là ông “Ao Ước” vì ông hay mơ mộng:
Ước gì tôi lấy được nàng
Để tôi mua gạch Bát Tràng về xây
Ông thuộc nhiều ca dao, tục ngữ và làm thơ, đặt vè cũng rất hay. Những lúc rỗi rãi ông đọc cho cả làng nghe. Ai cũng thích, cũng thuộc. Ông yêu bà Cúc. Bà Cúc là con nhà khá giả trong làng. Lại đẹp người, đẹp nết. Trai làng dập dìu ngoài ngõ, bà chẳng thiết. Đã từ lâu bà đem lòng yêu anh, chàng Ước – cái người hay chữ, được cả làng quý mến kia rồi. Hồi ấy, họ yêu nhau khiếp lắm ! Đi hái dâu, đi làm ruộng thế nào cũng tìm cách gặp nhau. Mẹ bà Cúc biết chuyện, cấm ngặt: “Mày lấy ai không lấy lại đi mơ tưởng cái thằng không cha không mẹ, nghèo kiết xác ấy làm gì? Rồi thì khổ một đời con ạ!”. Sau đó, cha mẹ bà Cúc gả bán bà cho con nhà ông chánh Tổng. Ông Ước buồn lắm. Chẳng nghĩ đến ăn uống. Mãi về sau mới lấy bà Miền.
Giờ thì con đàn cháu đống, vui vầy lắm.
2. Bà Miền
Bà Miền người Thanh Hoá. Chồng ốm chết. Bà bế con đi phiêu bạt khắp nơi. Năm đói, cực chẳng đã, bà phải cho đứa bé vào cái thúng bỏ ở ga tàu. Chẳng ngờ đêm thằng lớn đi tả rồi chết. Quay lại tìm đứa bé thì có ai đó đã mang đi. Đau đớn, tuyệt vọng, bà gục xuống gốc đa đầu làng. Ông Ước đi làm về, trông thấy, liền vực vào nhà. Ông nấu cho bà ta bát cháu, nhưng bà không ăn. Bà Miền chỉ đòi chết theo con. Ông Ước lựa lời khuyên nhủ mãi.
Bà cố mà sống. Bà vẫn còn một đứa con nữa. Nó có phúc được người ta nuôi nấng, sau này nhất định sẽ tìm bà. Lá rụng về cuội mà.
Tối ấy, trong gian nhà tranh, vách đất, họ kể cho nhau nghe quãng đời khốn khổ vừa qua. Rôi họ bấu víu lấy nhau. Bấy giờ đói kém, chẳng phải cưới hỏi gì, thế mà lại hạnh phúc.
Từ ngày ông Ước có vợ, tự dưng vui vẻ hẳn lên. Ông lại hay hát. Tối xuống, trẻ con, người lớn lại tụ tập đầy nhà. Dân làng, ai cũng quý. Có việc gì họ đều sang hỏi ý kiến ông. Có lần, bà Giỏi còn sang nhờ ông viết thư cho chồng…
Bà tôi cất giọng ngân nga:
Viết thư mà hỏi thăm chàng
Còn không hay đã đá vàng nơi nao
Hay rằng mắc phải con nào
Bùa yêu dại dột mà chàng quên tôi
Quên tôi tôi làm cho tan đám cỏ gà
Cho chim lạc tổ, cho cây lìa cành…
3. Bà Giỏi:
Ông Giỏi làm cán bộ trên tỉnh. Hồi đầu, cũng tử tế lắm. Tháng tháng gửi tiền gửi bạo về đều đặn. Sau, có cô văn thư, chẳng biết mồi chài thế nào mà ông ở tịt trên đó, không về. Nghe đồn có thằng con trai. Bà Giỏi cho cô em gái lên dò la, ai ngờ cô vợ hai cũng đáo để. Cô ta viết ngay thư về “mời bà chị lên em thưa chuyện”.
Bà Giỏi buồn lám. Bà tâm sự với ông Ước. Ông Ước chọc tức.
Mướp non nấu với gà đồng
Tranh nhau một mẻ xem chồng về ai
Chị ghen đứt ruột chị ra
Chồng chị thì quyết về ta phen này.
Nói vậy thôi, chứ ông Ước khuyên nhủ bà Giỏi khá lắm. Ông lại chắp biết viết thư hộ:
Em có nhẫn bạc cầm tay
Em có nhẫn bạc đeo tay
Nhẫn bạc em có, gia tài em không
Quạ đen quạ lại có công
Con chim phượng hoàng bóng bảy em không có gì.
Con vợ hai tim. Bà Giỏi cũng không làm to chuyện. Bà tần tảo nuôi ba đứa con. Đứa nào cũng cho ăn học tử tế. Ông Giỏi khi về hưu, hết chồi hết lộc thì mụ vợ hai cũng bỏ theo giai. Bà Giỏi biết chuyện gọi ông về sống với con. Bà tha thứ hết…
Thế đấy, chuyện đời phức tạp lắm con ạ. Ai cũng có nỗi khỗ riêng của mình. Cái mình là con người ta biết tìm cách vượt qua.
*
*        *
Tôi nhận được thư Hương. Nó viết”
“Mày đã bình tĩnh lại, tao rất mừng. Tao biết chỉ có ngoại là làm được điều đó thôi. Mày vẫn luôn luôn nghe lời ngoại mà ! Cũng đừng giận Tưiờng nữa nghe Mai ! Nó cũng có nỗi khổ riêng của nó. Tường cần có hộ khẩu, có công việc tốt. Cái đó mình làm sao mang lại cho Tường được. Tường lấy vợ, thế là xong một đời Tường. Chỉ có điều nó không hề yêu vợ. Nó vẫn còn yêu Mai nhiều, nhiều lắm. Hôm đám cưới, nó cứ hỏi về Mai. Nó nói mà cứ như người mất hồn. Rồi nó bỏ chạy giấu không cho tao nhìn thấy nó khóc…”
Tôi bỏ lá thư xuống bàn và đi ra khỏi nhà. Ngoài kia, gió từ sông Hồng thổi vào rười rượi. Tôi như ngửi thấy vị phù sa của đất, của nước quyện với hương lúa đương thì con gái. Hương vị quê hương gần gũi là thế mà sao đến tận bây giờ tôi mới tìm lại được. Lặng lẽ bên sườn đê, tôi mở cuốn nhật ký mới tinh ra, và viết: “Tôi là Mai. Tôi đã yêu, đã hạnh phúc và đã phải giã từ niềm hạnh phúc ngọt ngào ấy vào giữa tuổi hai mươi. Nhưng tôi biết mình vẫn cần phải sống, để đi, bắt đầu từ làng quê yêu dấu của mình.

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

Lối cũ

               Liêu xiêu màn đêm
               Liêu xiêu gió
               Liêu xiêu đường
               Nhớ cũng liêu xiêu...

               Em rẽ sang ngả nào
               Anh theo hoài không kịp
               Cồn cào cơn khát
               Tìm em trong men cay...

                Con đường này, ghế đá, hàng cây...
                Ta đã dìu nhau suốt một thời nông nổi
                Nhấp thêm một ly mới
                Cho lệ đắng tràn tim.
             
                Chếnh choáng hơi men
                Anh lại lạc về lối cũ
                Em không còn chờ nữa
                Liêu xiêu tình.

Lối xưa

Tình cờ lạc về lối xưa
Bâng khuâng nhớ thuở ta chưa là gì...

Đây quán lá, đây gốc si
Đây hàng liễu rủ đường đi lối về.
Nơi này nhẫn cỏ anh thề
Nơi này lá thắm em đề câu thơ
Nơi này riêng của ta xưa
Nơi này dệt những bài thơ cuộc đời...

Ngẩn ngơ trong gió tiếng người...
Em ơi, mình nói những lời...ngày xưa.

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2011

Khát vọng

Thư Bích viết : “Ta vẫn tưởng ngươi như bức ảnh ngày ra trường, quần Jean, áo pull đen, túi đen, tay cầm tập bản thảo: phòng túng và xê dịch, không ngờ lại thấy ngươi nhỏ bé và cam chịu đến vậy. Định ở ẩn à ? Như ta, vô danh tiểu tốt đã đành. Còn người, người đã từng tung hoành trên các báo. Trở lại Hà thành đi thôi ! Đấy mới là mảnh đất tốt để người vùng vẫy, tung cánh…”
Không, Bích ơi, Hà Nội rộng lớn và kiêu sa quá, Hà Nội không dành chỗ cho tôi.
* * *
Ngày…..
“Em đến nhà anh ăn cơm nhé. Bố mẹ muốn gặp em”. “Mấy giờ?” 11 giờ. “Em để anh đến đón hay tự đến?”. “Để em tự đến”
9 giờ. Mình quyết định đến sớm để sửa soạn bữa cùng mẹ anh. Ngập ngừng trước cửa, thoáng nghe tiếng mẹ con anh.
- Sao không bảo nó đến sớm cho mẹ thử tay nghề? Con nhà nông mà trắng bưng trắng beo như nó chắc chẳng biết làm gì.
- Mẹ khắt khe quá đấy. Mai không phải không biết làm gì.
- Thế anh định lấy nó thật à? Mẹ không đồng ý. Đẹp trai lại được học hành tử tế như anh, lấy đâu chẳng được vợ đẹp. Mang nó về nhà mà nuôi báo cô à? Đã học Sư phạm lại còn học văn như nó thì xin làm sao được việc. Mà vội gì! Bố đang lo cho anh đi Mĩ tu nghiệp đấy. Con trai cần nhất là sự nghiệp.
Có phải mẹ anh đang nói không? Không thể như vậy được. Anh bảo mẹ tốt lắm cơ mà. Mình ù té chạy.
Ngày…
Thấy bảo: “Em viết báo cũng khá, hay là đi làm báo. Thày có mấy học trò làm tổng biên tập”. “Nhưng còn ước muốn dạy thơ Đường của em. Anh ấy bảo vào làm ở công ty bố anh ấy nhưng em không thể”. “Em đã quyết tâm như vậy, thày cũng mừng. Em biết đấy, thơ Đường là tâm huyết của cả đời thày. Có được những học trò như em, thày cũng yên lòng. Nhưng còn Tuấn thì sao, em yêu nó lắm cơ mà?”. “Em không đành lòng, nhưng chẳng còn sự lựa chọn nào khác”.
* * *
“Hãy chờ đợi, một năm nữa anh sẽ về đón em”. Một năm ấy dài như thế kỷ. Tôi đã chờ đợi anh. Đã chờ đợi! Những lá thư cũng thưa dần. Mẹ anh bảo: “Nó đi Mĩ rồi. Nó mải mê sự nghiệp, cháu không đợi được đâu”. Bẽ bàng. Cô đơn. Tủi phận. Trên bàn làm việc của tôi, bông hồng vàng thỉnh thoảng cứ rực lên, u sầu, nhức nhối.
Những chuyện ấy đã qua. Thày tôi bảo: “Đừng cố hành tâm như vậy. Bất thành trên đường đời ai cũng mẫn cảm. Người sâu sắc, sâu nặng thì cột chặt, đeo đẳng và ám ảnh. Xoay sở, loay hoay mãi cũng vậy thôi. Cố mà bình tâm, em ạ”. Nghe lời thày, tôi học cách sống thanh thản. Năm năm, bù trừ những cái Được - Mất tôi lớn lên rất nhiều.
“Ngày của tuổi” tôi không chuẩn bị gì nhưng các em lại mang đến rất nhiều thứ: hoa quả, bánh ga tô, một lọ hoa hồng vàng và cả tập thư của học trò cũ. Cô trò tôi kể chuyện, bình thơ và ca hát say sưa. Đến khuya, không khí trầm xuống.
“Có điều này em cứ băn khoăn mãi: Sao cô không ở lại Hà Nội mà lại về cái tỉnh lỵ nhỏ bé này. Kiến thức của cô phải ở lại Hà Nội mới xứng”. Một học trò rụt rè hỏi “Để được dạy các em đấy thôi. Nếu ở lại Hà Nội thì làm sao cô gặp được những cô cậu học trò chu đáo này” “Nhưng cũng có lý do riêng tư nữa, phải không ạ?”. Người khác chất vấn. “Ừ. Cô không phủ nhận. Nếu đã phải lựa chọn thì lựa cách nào cũng không tránh khỏi cái được, cái mất. Cô mong các em không phải lựa chọn như cô”. “Ôi, bọn em có việc làm là tốt rồi. Quê em nghèo lắm. Mà xin việc ở đâu thì cũng phải có tiền”. Trò khác tâm sự: “Ở quê em chỉ có hai nghề: dạy học và trồng lúa. Giáo viên thừa rất nhiều, con ông nông dân đi học thày giáo rồi lại trở về làm nông dân. Em không biết rồi đây sẽ ra sao. Bọn em sắp ra trường rồi:.
Thường thì trước những tâm sự của các em, tôi chỉ biết im lặng. Mấy năm nay trường tôi tuyển sinh ồ ạt. Ngoài diện chính quy còn đào tạo thêm mấy trăm hợp đồng. Chúng tôi có thêm thu nhập còn các em thì mệt mỏi vì phải thi công chức, phải loại bỏ lẫn nhau.
Giờ thì các em đã về cả. Trước mặt tôi là chồng thư của học trò cũ. Tôi mở ra đọc. Ngoài những lời chúc tụng, thăm hỏi xã giao, tôi đọc được những tâm sự, những nỗi niềm. Một học trò trăn trở:
Một tuần em dạy mười tiết Triết, bốn tiết Văn. Dạy Triết hoá ra lại thú vị hơn dạy Văn cô ạ. Dạy văn bây giờ máy móc như máy xát gạo. Cứ đổ vào là nghiền. Em khao khát có những lúc được như cô, đứng trước học trò, say sưa nói về những gì mình tâm đắc. Bây giờ em mới hiểu vì sao trước bao nhiêu cơ hội tốt, cô lại chọn về dạy Văn ở tỉnh này…”
Em đã đi lấy chồng và sinh một cháu gái. Nhanh quá phải không cô?”. Một em khác kể: “Ở làng em thừa giáo viên: 50 người chỉ lấy có 7, mà em lại không đủ can đảm để ăn bám bố mẹ nữa. Bây giờ, thế giới đã khép lại trước mắt em. Ước mơ trở thành cô giáo tưởng như đã đạt được khi bước chân vào trường Sư phạm nay lại hoá xa vời. Em chỉ còn biết hát ru con bằng những bài thơ Tagor, Ôngha Bécghôn để mơ một ngày đứng trên bục giảng. Điều đó rồi sẽ đến phải không cô?
Bức thư cuối cùng làm tôi hết sức xúc động - bức thư của một cậu học trò.
Em đang sống cùng với lũ. Những cơn lũ miền Nam Trung Bộ thật dữ dội. Đã một tháng nay trường học đóng cửa. Em và lũ học trò lớn mải mê cứu giúp đồng bào. Một cậu học trò đã bị nước cuôn trôi. Lênh đênh trên biển nước, em chợt nhớ bài giảng của cô: “Ông già và biển cả”. Khát vọng chiến thắng đàn cá dữ, khát vọng đi tìm cái đẹp… những khát vọng đó mới đẹp làm sao. Ở đây, giữa cái đói và cái rét người ta chỉ có một ước nguyện được sống yên ổn. Em không còn nghĩ đến những điều cao siêu nữa. Những ngày đầu vào đây, quả thật em đã nản chí. Thiên nhiên khắc nghiệt, cuộc sống buồn, khác hẳn những gì thày hiệu trưởng nói trong lễ động viên thanh niên tình nguyện. Nhưng rồi em đã vượt qua tất cả. Cô biết vì sao không? Em nhớ lại những bài giảng của cô và em thấy ở em còn thiếu một ngọn lửa, ngọn lửa của lòng nhiệt tình và nhiệt tâm…”.
Cuối thư em viết:
Em không dám nói đến tình yêu vì em chưa bao giờ có nó cả. Có thể đó là mùi hoa sửa mỗi độ thu tàn hay mùi hoa hồng vàng trên bàn làm việc của cô cứ rực lên nhức nhối. Nhưng tình yêu chắc không giản đơn như một bài hát. Em đã đọc trộm thư anh Tuấn viết cho cô và em cảm nhận được điều đó. Trong thư anh Tuấn viết về khát vọng xây những cây cầu vượt thác, vượt đèo, vượt biển để nối những bờ vui. Lúc ấy, em thấy mình nhỏ bé và tầm thường quá. Chỉ  anh Tuấn với khát vọng đẹp đẽ của anh mới xứng với cô. Nghĩ lại những chuyện đó, em thấy mình thật ngốc nghếch. Ai lại đi so sánh các khát vọng với nhau bao giờ. Ở đây, mùa đông thật lạnh lẽo. Rừng xào xạc hát bài ca muôn thuở, bài hát về người con gái đã đánh cắp trái tim chàng trai mà không cho chàng biết”.
Một buổi tối thật dễ chịu. Tôi bước ra khỏi phòng. Ngoài kia, gió Sông Hồng thổi vào rười rượi. Từng đụn mây trắng đang ùn lên đổ về phương Bắc. Mặt trời sắp lên. Tôi nghĩ đến Tuấn và những cây cầu kỳ vĩ của anh. Ở nơi những cây cầu chắc không có chỗ cho tình yêu của tôi. Hãy cứ lên cao đừng dừng lại và cũng đừng bao giờ nhìn xuống đất, anh sẽ ngã đấy. Còn tôi, chính tại cái tỉnh lỵ nhỏ bé này tôi cũng đã tìm được chỗ dựa vững chắc cho những đam mê của mình. Tôi sẽ không cô đơn. Trên con đường tôi đi đã có những bạn đồng hành.


Thứ Hai, 11 tháng 4, 2011

Mùa xuân chín

               Buổi sớm nay thức dậy
               Chín đầy nhà hương hoa
               Vườn cây nở đầy lá
               Chùng chình xuân bước qua.

                                 Trong vắt bầu trời xa
                                 Thơm tho  màu nắng mới
                                 Chín đầy vườn hoa trái
                                 Chín đầy vườn tiếng chim

                                                Dịu dàng áo trắng tinh
                                                Chín hồng đôi má trẻ
                                                Sao đáng yêu đến thế
                                                Chín đọng đầy thơ tôi.